co gai nho cua giao su thoi

Cô Gái Nhỏ Của Giáo Sư Thời. Đinh Nhàn không thể nào tưởng tượng được một người thuộc phái cấm dục giống như Thời Dịch thì khi yêu vào sẽ như thế nào. Cho đến một ngày, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục Sợ cô gái nhỏ tuổi đói bụng không chịu đựng được, Thời Dịch vội vàng vã nạp năng lượng nhanh rồi chạy ra bên ngoài mua cơm về tối cho cô.Mười mấy phút sau, anh xách món ăn lên lầu, vừa mới đẩy lối ra vào nhà, từ đầu đến chân đều ngẩn ra.Cô gái nhỏ đang App Vay Tiền Nhanh. Edit Mộc Tử ĐằngĐinh Nhàn bị anh cắn đau, nghiêng đầu đi nhưng bị bàn tay anh giữ chặt gáy lại, nhìn thẳng vào mắt cô, không cho cô né tránh."Trả lời anh."Giọng anh lại thấp thêm mấy phần, hơi thở nặng nề phả vào mặt cô, nóng bỏng vô Nhàn nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của anh, nhớ đến những lời nói chỉ trích anh, ánh mắt chợt đau xót, cô nói "Em muốn dọn ra ngoài."Chỉ mấy chữ nhưng dường như cô đã dùng hết sức lực trong người, cô nói với anh cũng là đang nhắc nhở mình, muốn giữ khoảng cách với anh, anh không thuộc về cô, cho tới bây giờ cũng chưa từng thuộc về dứt lời, một trận hôn thô bạo lại rơi xuống, điên cuồng, mang theo sự trừng phạt, môi lưỡi như lửa nóng của anh cuốn lấy cô, không biết đủ còn tiến sâu vào hơn, cổ áo bị xé ra, anh giống như một con mãnh thú cắn xé con mồi, cô bị hành động này của anh dọa sợ, không chịu nổi nên không ngừng gọi "Anh Thời Dịch.""Anh Thời Dịch, anh đừng như vậy."Động tác trên tay anh hơi chậm lại, nhìn những dấu vết trên cổ cô, đột nhiên cười tự giễu một cái, anh chợt đẩy cô ra, lui về sau mấy bước, có chút chán nản ngồi trên vừa rồi anh đã làm gì? Muốn mạnh mẽ ép cô không dọn Dịch, mày điên rồi sao?Anh nhíu chặt mày, đôi con ngươi thâm thúy lóe lên tia buồn phiền, lát sau anh đỡ trán, nhắm hai mắt lại, nói "Anh xin lỗi em."Đinh Nhàn mờ mịt nhìn trí, chính chắn, bình tĩnh, đây chính là Thời Dịch, từ nhỏ anh đã như vậy, tính tình lạnh lẽo, chậm chạp trong tình cảm, không thích giao tiếp, gặp mặt chỉ hỏi thăm vài câu, có chuyện mới nói còn không thì yên lặng cả ngày, anh là một học bá trong miệng mọi người,giỏi sắp xếp mọi thứ, trầm tĩnh, giống như mọi chuyện anh đều nắm trong lòng bàn tay, còn trong tình cảm luôn gặp phải trắc nảy sinh tình cảm với cô gái nhỏ là ngoài ý muốn, một năm, anh chưa bao giờ có thể tiếp nhận được, cho đến khi trong đầu bắt đầu suy nghĩ về tương lai hai người, ngay cả chính bản thân anh cũng không dám tin mình đã lún sâu như cô gái nhỏ nói chia tay, anh lập tức cảm thấy trống rỗng, giận cô cũng giận mình, nhìn cô cả người ướt đẫm xuất hiện trước mặt anh, anh vừa đau lòng vừa cảm động, không cách nào khống chế được tâm tình kích động của mình, nghĩ chỉ cần cô không rời đi anh sẽ tha thứ cho cô, cài gì cũng bỏ qua, cả đời này cứ cưng chìu cô như mà...Thời Dịch nặng nề hồi phục lại tinh thần, "Chuyện mới vừa rồi anh xin lỗi.""Anh Thời Dịch."Thanh âm Đinh Nhàn không tự chủ có hơi run rẩy, quả nhiên giây kế tiếp liền nghe anh nói "Em muốn dọn ra ngoài hay không thì tùy em, nếu dọn ra ngoài, anh sẽ đem tiền của cha em đưa cho em, em đã đủ mười tám tuổi, có thể tự mình quyết định, nếu em muốn ở lại đây cũng được, anh sẽ tìm chỗ khác ở."Thanh âm rất nhạt, nhạt đến nỗi bọn họ như người xa đây là muốn phủi sạch quan hệ với cô, không muốn liên lạc nữa?Đinh Nhàn luống cuống, đứng trước mặt anh, nhỏ giọng nói "Em không muốn.""Không muốn gì?"Đinh Nhàn cắn môi, nói "Không muốn bọn họ mắng anh."Thời Dịch nhìn cô khóc, đúng là không có tiền đồ, tim hơi mềm đi, anh nhìn cô, hỏi lần cuối cùng "Vậy em còn muốn chia tay với anh không?"Đinh Nhàn lắc đầu, thấy anh nhìn mình chằm chằm, mở miệng nói "Không muốn."Trên người cô quần áo đã ướt hết, nhìn có chút lộn xộn, Thời Dịch sợ cô bị cảm, nhanh chóng nói "Đi tắm nước nóng trước đi."Cô nhíu mày "Chuyện ở trường..""Đã xử lý ổn thỏa, em không cần lo lắng." Thời Dịch dừng một chút, lại nói "Đinh Nhàn, chỗ nào có người tất nhiên sẽ có cả ngàn lời nới, chỉ cần bản thân mình ngay thẳng thì không cần để ý người khác nói gì."Đúng vậy, người thông minh như anh nhất định sẽ có biện pháp giải quyết, cô xúc động làm gì, cũng không bàn bạc với anh tiếng nào đã tự tiện quyết định, khó trách sao anh không tức giận cơ Nhàn nhìn áo sơ mi của anh đã bị cô làm ướt, không khỏi hỏi "Anh có cần tắm không?"Lời vừa khỏi miệng, mới nhận ra không đúng, cô đỏ mặt "Em, em về phòng trước."Đinh Nhàn vừa đi, trong thư phòng chỉ còn lại mình anh, hoàn toàn đã bình tĩnh, ngẫm lại có thể hiểu cho cô, dự định của cô chắc là muốn bảo vệ anh, mặc dù phương thức không một cô gái nhỏ bảo vệ, cảm giác này hơi vi Dịch ngồi một hồi, đứng dậy đi vào trong khi Đinh Nhàn ở trong ký túc xá, thì dì Trương rất ít đến, lúc này không có tâm tình nấu nướng gì, anh nấu một nồi mì, nêm nếm thật tốt sau đó chia ra hai Nhàn tắm xong đi ra, đứng cạnh cửa nhìn động tác thành thạo của anh, không khỏi nhớ đến lần đầu tiên anh nấu mì trứng gà cà chua cho cô, mùi vị đó vẫn còn in sâu trong lòng đó hai người còn lạnh nhạt, không nói gì nhiều, bầu không khí vô cùng lúng túng, còn bây giờ đã khác xưa, da mặt cô rất dày, bất chấp quấn lấy Dịch ngẩng đầu nhìn cô, con ngươi có phần sâu là áo bỏ qua ánh mắt cô, nói "Tới đây bưng.""Vâng."Đinh Nhàn vào bếp, nhận lấy tô mì từ tay anh, còn chưa đi ra khỏi bếp đã húp một ngụm nước, trong dạ dày được làm ấm, chép miệng một cái, thật là người ngồi đối diện ăn mì, lúc này cả hai đã tỉnh táo, mỗi người có tâm tư xong, Đinh Nhàn hỏi "Anh Thời Dịch, anh định xử lý thế nào?"Cô vừa mới nhìn trong nhóm chat, đã bớt đi những tin nhắn nói xấu anh nhưng cô nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra biện pháp tốt nào, cô vô cùng tò mò anh đã làm Dịch nhìn cô chằm chằm mấy giây, đặt đũa xuống, vừa muốn mở miệng đột nhiên ngoài cửa truyền đến một trận tiếng gõ đứng dậy bước qua mở cửa, Thẩm Ngạn mang theo bình rượu, "Biết cậu tâm tình không tốt, người anh em này tới làm bạn với cậu đây."Thời Dịch hỏi anh ta "Còn chưa về quân khu?"Thẩm Ngạn nói "Nghỉ ba ngày, còn một ngày nữa.""Không tìm bạn gái?"Ngược lại anh ta muốn lắm chứ bộ, nói là đến thăm Thời Dịch còn không bằng nói mình muốn uống rượu, chuyện cha vợ vẫn chưa giải quyết được, muốn cưới vợ vào cửa thật khó Ngạn đẩy cửa muốn vào nhưng bị Thời Dịch ngăn lại "Tôi không muốn uống rượu."Biết tính tình anh nên Thẩm Ngạn cũng lười để ý, né anh thò đầu vào trong nhà nhìn một vòng, liền thấy cô gái nhỏ, tóc còn ướt, mặt áo ngủ hai dây, da thịt trắng nõn, trên cổ còn có một loạt dấu vết màu hồng, anh ta không khỏi trợn tròn mắt "Mẹ nó!!!!"Lời vừa dứt, Thời Dịch "Rầm" một tiếng rung trời đóng cửa lại, thuận tay lấy áo khoác bên sofa phủ lên người cô, nhìn vào mắt anh còn có vẻ bất mãn, đẩy cô đi "Đi thay đồ.""Vâng vâng." Đinh Nhàn vội vàng chạy nhanh vào không ngờ có người đến, sau khi đã xác định quan hệ với Thời Dịch, cô bắt đầu ở nhà mặc đồ thoải mái như vậy, quần áo xinh đẹp, hơi xuyên thấu, quần áo hoạt hình lúc trước đã hoàn toàn đổi thành đồ ngủ ít gái ấy mà, có bạn trai rồi thì không giống trước nữa, bây giờ ngay cả nội y cũng cũng phải chọn kiểu gợi cảm một tí, nhìn vào một cái liền bắt lửa, cô còn muốn Thời Dịch nhìn thấy nội y mèo con của cô nữa huỵch toẹt ra là trong lòng Đinh Nhàn không có cảm giác an toàn, chọn quần áo để mặc toàn chọn theo kiểu trưởng thành gợi cảm, cô vô cùng lo lắng Thời Dịch ngại cô nhỏ tuổi mà không cần Đinh Nhàn đi vào phòng, Thời Dịch mới mở cửa ra lần nữa."Bình rượu này của ông thiếu chút nữa đã bị cậu làm vở nát rồi." Thẩm Ngạn đi vào nhà, đặt rượu lên bàn, cười mắng "Cậu chơi kích thích thật."Thời Dịch không để ý đến anh ta, mang hai cái tô vào bếp rửa, Thẩm Ngạn theo sau vào, quen chân quen tay lấy ly uống rượu ra, hỏi anh "Cô nhóc kia có uống được không?"Thời Dịch liếc anh ta một cái, đặt tô đã rửa xong vào kệ."Chỉ hai chúng ta uống."Thẩm Ngạn cầm bình rượu, rót đầy, không đợi Thời Dịch đi ra đã tự mình uống này lại có người gõ cửa, anh ta mừng trong bụng, tự cho vợ mình tìm tới cửa, đi mấy bước qua mở của ra, chợt sửng Hoàn Dịch thấy người tới, nhìn về phía Thẩm Ngạn cau mày, ý muốn nói Cậu gọi cô ta tới?Thẩm Ngạn Tôi đâu có cũng đã tới rồi cũng không thể lạnh lùng đuổi đi, ba người ngồi trước bàn, bầu không khí có hơi quỷ Hoàn Chi cũng là học trò của thầy Dương, cô ta thích Thời Dịch, chuyện này mọi người đều biết, Thẩm Ngạn vốn có tâm tình buồn phiền, nhưng lúc này lại nhìn hai người kia một cái, cà lơ phất phơ vắt chéo chân chờ xem chuyện phòng có một vị, bên ngoài chạy đến một vị, hậu cung của người nào đó sắp cháy Hoàn Chi nhìn Thời Dịch, ánh mắt có chút phức ta làm gì cũng không nghĩ tới anh sẽ vì một cô gái mà làm đến mức này, ngay cả thầy Dương cũng khuyên cô ta, không muốn cô ta cố chấp nữa, dưa hái xanh không ngọt, hơn nữa cô ta cố chấp mấy năm nhưng Thời Dịch cũng không cho một ánh mắt, là một người phụ nữ, cô ta có lòng tự ái của mình, cô ta kiêu ngạo với mọi người nhưng trước mặt anh đều buông bỏ xuống hết, cuối cùng cũng không nhận được một sự đáp ta thật sự không cam lòng, cô ta đã thích anh nhiều năm, đợi anh chừng ấy năm, ngay cả công việc cũng nghĩ cách để được đi theo anh. Năm ngoái anh bị điều đi thành phố D, cô ta không đi được, trong năm dành ra được một vài ngày ít ỏi để đi thăm anh, kết quả vừa mới tới đã bị anh đưa đến trạm xe lửa, nói là để cô ta về sớm, sợ người nhà lo lắng, trong mắt anh lúc đó không có kiên nhẫn gì giống như bây giờ Hoàn Chi mấy máy môi, có chút lúng túng tự rót cho mình thêm một ly rượu nữa, ngửa đầu uống cạn, rượu vào bụng cay xè, dạ dày nóng lên như bị lửa Hoàn Chi cũng không phải người ngoài gì, mặt mũi đã sớm ném đi, uống rượu vào, gan cũng lớn theo, cô ta nói "Thời Dịch, em thích anh, từ đại học đã bắt đầu thích anh, anh quá giỏi, người ngưỡng mộ anh cũng rất nhiều, lúc đó em không dám đến gần, luôn cô gắng để bản thân tốt hơn, em bắt đầu để ý đến vẻ ngoài của mình, muốn mặc quần áo đẹp xuất hiện trước mặt anh, nhưng anh không hề nhìn em cái nào, sau đó em lại muốn anh, anh thích phụ nữ khẳng định người đó có vóc người và vẻ ngoài cũng như năng lực phải xuất chúng, cho nên em càng cố gắng học tập hơn, nhưng không phải ai cũng thông minh như anh, em cố gắng thế nào cũng không đạt đến trình độ đó...Thật ra thì em cũng không có gì muốn nói, chỉ muốn nói cho anh biết rằng em thích anh, em nhát gan lắm, nhiều năm đều giấu trong lòng không dám nói ra, vô số lần em ám chỉ anh đều từ chối em, tỏ vẻ không biết gì."Cô ta nói lải nhải một tràng dài, dừng lại một chút, ánh mắt có chút bi thương "Thời Dịch, em không nghĩ anh sẽ thích một cô nhóc, cô ta và người em tưởng tượng hoàn toàn khác nhau...Điều đó thì thôi đi, anh còn vì cô ta làm được chuyện này, từ chức giáo sư, những dư luận đó nhìn bề ngoài có vẻ như đang được đè xuống nhưng thực tế vẫn sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh, công việc ở bệnh viện của anh, thăng tiến...""Hoài Chi." Thời Dịch cắt đứt lời cô ta, mới vừa muốn nói gì, bỗng Thẩm Ngạn ra sức nháy mắt với anh, anh theo bản năng quay ra sau nhìn, Từ Hoàn Chi cũng nhận ra điều khác thường, quay đầu, lập tức ngẩn Nhàn đứng đó không xa, cô mặc áo thun và quần jean, da thịt trắng như tuyết, tóc còn hơi ẩm ướt xõa trên vai, Từ Hoàn Chi nhíu mày một cái, thấy rõ dấu hôn trên cổ cô. Cô gái nhỏ kéo cánh tay anh muốn đoạt lại điện thoại, anh nhìn xong đang chuẩn bị trả lại cho cô kết quả bị cô kéo bất ngờ làm bàn tay đang cầm điện thoại của anh run lên, không cẩn thận chạm vào nhật ký cuộc gọi của cô, trong lúc lơ đãng nhìn thấy một dãy số, anh sửng sốt một chút rồi đưa điện thoại đến trước mắt cô, hơi híp mắt, giọng thâm trầm "Giải thích một chút." Đinh Nhàn không hiểu gì, cô nhìn qua thì trong lòng lộp bộp một cái, xong rồi. [Đại móng heo hầm canh ăn rất ngon] Ngày hôm qua trong lúc tức giận cô đã đổi tên của anh trong danh bạ, sao lại xui xẻo vậy chứ, cô còn chưa kịp đổi lại đã bị bắt quả tang rồi. Người đàn ông khoanh hai tay nhìn cô, Đinh Nhàn ngửi được mùi nguy hiểm, cô cười gượng hai tiếng "Anh Thời Dịch, anh hiểu lầm rồi, bây giờ giữa người yêu với nhau hay đặt tên thân mật cho nhau lắm, như vậy sẽ cảm thấy thân thiết hơn." "Hử?" Thời Dịch nhíu mày "Vậy anh nên đặt cho em cái tên thân mật nào đây?" "Cô gái nhỏ đi!" Đinh Nhàn dường như không hề nghĩ ngợi gì nói ra. "Cô gái nhỏ?" Thời Dịch cười một tiếng, tiếp đó cưng chiều véo mũi cô một cái "Anh thấy em hợp với tên khỉ con thì có." Người đàn ông cách rất gần, môi gần ngay trong gang tất, Đinh Nhàn không nhịn được ngẩng đầu chạm vào môi anh, cổ họng Thời Dịch căng thẳng, được cô chủ động lấy lòng anh nhanh chóng ôm eo cô hôn lại. Người đàn ông mới vừa được ăn mặn không nên chọc vào, thấy cô chủ động như vậy, Thời Dịch vừa mới thay quần áo xong kết quả là từng cái từng cái lại rớt xuống đất.... Bởi vì một cái tên trong danh bạ mà Đinh Nhàn trả giá không nhỏ, sau khi kết thúc, chuyện đầu tiên cô làm chính là đổi tên lại, đổi xong liền đưa cho người đàn ông nhìn "Đã hài lòng chưa?" Thời Dịch đang ngồi ở mép giường mặc áo sơ mi, anh liếc nhìn một cái, mấy chữ đầy quy củ Anh Thời Dịch. Thấy người đàn ông mím môi không nói gì, Đinh Nhàn hỏi "Anh Thời Dịch, anh ghi tên em trong danh bạ là gì thế?" Thời Dịch cài nút áo xong đứng lên cầm điện thoại ở tủ đầu giường, mở danh bạ ra, viết viết mấy chữ rồi ngồi lại mép giường, Đinh Nhàn tựa đầu lên vai anh nhìn. [Nhàn nhỏ bé ăn rất ngon] Tại sao lại có cảm giác không đứng đắn thế này. Cô vỗ vai anh "Anh mau xoa ba chữ kia đi." Thời Dịch nghe vậy, làm theo thật, kết quả mới vừa xóa một chữ, cô nhóc lập tức đẩy anh một cái "Ý em nói là ba chữ phía sau cơ." Anh cười cười, không làm khó cô, đưa điện thoại cho cô "Em tự làm đi." Đinh Nhàn cầm điện thoại của anh, có chút kích động, cô đã từng thấy một bài viết trên mạng, ý của bài viết đó đại loại là một người đàn ông tình nguyện đưa điện thoại của anh ta cho bạn, điều này chứng minh anh ấy thật sự rất thích bạn, tin tưởng bạn, trong lòng chỉ có một mình bạn mà thôi. Thấy cô vui vẻ như vậy, người đàn ông không khỏi bật cười, chờ anh chỉnh trang quần áo của mình xong, cô đưa điện thoại lại cho anh, "Đổi xong rồi." Thời Dịch nhận lấy, cũng không nhìn mà trực tiếp bỏ vào túi, chợt nhớ đến chuyện gì, nói "Nhớ không được gửi hình cho người khác." "Đã biết." ...... Lúc ăn sáng, Khương Ngã đem hai tấm vé công viên trò chơi đưa cho Thời Dịch, để anh dẫn Đinh Nhàn đi chơi, Thời Dịch chưa bao giờ đến đó, cũng không có hứng thú đi, anh cảm thấy mình ở nhà đọc sách còn hay hơn, nhưng mà thấy vẻ mặt phấn khích của cô gái nhỏ thì anh đành dẫn cô đi, kết quả đến nơi đó cô gái nhỏ liền kinh sợ, trừ vòng quay ngựa gỗ ra những cái khác cô không dám chơi. Đinh Nhàn nhìn những trò chơi cảm giác mạnh, có nam lẫn nữ, tiếng thét chói tai vang lên không dứt, có người vừa chơi xong đã chạy nhanh đến thùng rác để nôn, có người chân cũng không đứng vững được, trong lúc nhất thời cô cảm thấy, đây quả thực là tiêu tiền để chịu ngược mà. Thời Dịch thu hết mọi biểu cảm trên mặt cô vào mắt mình, buồn cười nói "Không phải muốn đến đây chơi à, sao giờ sợ rồi?" "Ai sợ?" Nhìn vào mắt anh, Đinh Nhàn cảm thấy mình đang bị cười nhạo, lòng phản nghịch nổi lên, dù thế nào cô cũng phải chơi một trò. Lựa chọn mãi cuối cùng cô chọn một trò chơi không quá kinh khủng lắm... vòng đu quay. Vòng đu quay mặc dù cao nhưng ít nhất sẽ không giống như tàu lượn siêu tốc, chạy nhanh không nói, còn quay 360 độ nữa chứ, cô chỉ đứng nhìn thôi đã sợ mất mật rồi. Đinh Nhàn lớn đến như vậy nhưng chưa từng đi công viên trò chơi, hơn nữa cô có chút sợ độ cao, nhưng mà Thời Dịch không biết điều này, thấy cô kiên định muốn chơi nên tuân lệnh xếp hàng với cô. Mới vừa ngồi lên, Đinh Nhàn lập tức cảm thấy không an toàn, mặt mũi cô cứng đờ nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh, kết quả theo vòng quay từ từ đi lên, cô đã không còn cách nào giữ được bình tĩnh nữa, cô nắm chặt tay anh, không dám nhìn xuống dưới. Thời Dịch thấy sắc mặt cô có chút trắng bệch, trấn an nói "Cứ thả lỏng, không có chuyện gì đâu." Đinh Nhàn "Em sợ độ cao." Thời Dịch không ngờ cô sẽ sợ như vậy, nắm chặt tay cô, nhẹ giọng "Hít thở sâu, sợ thì không được nhìn xuống dưới, nhìn anh này Đinh Nhàn." Đinh Nhàn giương mắt nhìn vào mắt anh, trong lòng bình tĩnh hơn rất nhiều, cô không dám cứ động dù chỉ là một cử động nhỏ, đột nhiên nghĩ đến một bộ phim kinh dị trước kia, chính là ở công viên trò chơi, một người bị rơi xuống từ vòng đu quay, máu thịt lẫn lộn, còn có tàu lượn cao tốc, có vài người bị văng ra.... Nhớ đến những hình ảnh này, cô cảm giác không khí bên trong cũng trở nên ít ỏi, có chút khó thở. "Anh Thời Dịch, anh nói xem, có thể hay không xảy ra sự cố, đột nhiên rơi xuống." "Sẽ không, công viên này đã trải qua sự kiểm tra nghiêm ngặt của quốc gia." "Ngộ nhỡ thì sao." Thời Dịch trầm mặc mấy giây, nói "Anh nặng hơn, té xuống trước làm đệm thịt cho em." Đinh Nhàn cười hì hì một cái, bị những lời này của anh chọc cười. Nếu thật sự có xảy ra sự cố thì cũng có anh bên cạnh cô, nghĩ như vậy đột nhiên cô không thấy sợ nữa, cô thử nhìn xuống dưới, những người bên dưới giống như con kiến nhỏ, ông chú mập mạp vừa rồi cài dây an toàn cho họ bây giờ chỉ như ngón tay cái thôi. Tốc độ quay của vòng đu quay không nhanh, chờ cô thích ứng được, Đinh Nhàn còn lấy điện thoại ra chụp hình, về nhà cô sẽ rửa những tấm hình này treo trong phòng. Vòng đu quay đi hết một vòng, hai người cùng bước ra, sau đó Thời Dịch dẫn Đinh Nhàn đến cửa hàng gần đó đi dạo. Đinh Nhàn nắm tay anh, vừa đi dạo còn thỉnh thoảng chụp vài tấm ảnh, gặp phải thứ gì mới mẻ, cô không nhịn được bước lên nhìn ngắm, Thời Dịch thấy cô thích, lấy ví ra định mua cho cô nhưng cô hết lần này đến lần khác nói không muốn, kết quả khi đến cửa hàng thú bông không đợi anh mở miệng đã đưa tay ra đòi tiền. Đinh Nhàn đi dạo thỉnh thoảng không kìm chế được, thấy được những con thú lông xù đáng yêu cô liền nhịn không được sờ một cái, cô muốn mang chúng về nhà, nhìn tới nhìn lui cuối cùng chọn mấy con cô thích, trên tay cầm một con còn lại đều nhét vào túi để Thời Dịch xách. Buổi tối về nhà, Đinh Nhàn ngồi trên sofa nghịch điện thoại, Khương Ngã gửi tin nhắn đến hỏi cô hôm nay đi chơi thế nào, Đinh Nhàn nhắn lại nói mình đi chơi vô cùng vui, còn gửi vài tấm hình cho bà, Khương Ngã nhìn một cái, sửng sốt mấy giây mới bất giác kéo Thời Hoành Thâm qua "Hoành Thâm, anh nhìn đi, con trai chúng ta từ khi yêu cô nhóc nhỏ này đã thay đổi không ít đâu." Thời Hoành Thâm đang uống nước, thấy hình trên điện thoại của bà thiếu chút nữa đã phun nước ra ngoài. Lỗ tai thỏ màu hồng, trên mặt còn có má hồng nhàn nhạt, lỗ mũi thì có chấm đen, nhìn một cái liền biết do cô nhóc Đinh Nhàn kia chụp. Khương Ngã lưu hình lại, nói "Thời Dịch có chút trực nam, còn nhớ nó lúc năm tuổi, em mua cho nó đôi giày, ở bên trên có chút chấm đỏ thôi vậy mà nó nhất quyết không chịu mang, đều nói đó là giày con gái, em cũng không có cách nào, sau đó chỉ mua màu đen cho thằng bé, nó không chọn lựa gì, anh nhìn đi, tới bây giờ quần áo của nó cũng chỉ toàn màu tối. Khương Ngã lắc đầu một cái, gửi hình đến mấy nhà có quan hệ tốt, lúc này dấy lên một trận sôi nổi. Bạn tốt 1 [Khương Ngã, đây là đôi tình nhân hả?] Bạn tốt 2 [Dáng vẻ cô gái nhỏ này rất đáng yêu.] Bạn tốt 3 [Chàng trai này nhìn cũng rất thanh tú.] Bạn tốt 4 [Đợi đã, sao tôi nhìn chàng trai này có chút quen mắt.] Khương Ngã [Các bà không nhận ra à???] Bạn tốt 1 [Chúng tôi quen hả?] Bạn tốt 4 [Đây là Thời Dịch mà!!!] Bạn tốt 5 [Trời ơi! Thời Dịch yêu đương cũng điên cuồng vậy sao???] Bạn tốt 2 [Tên tiểu tử Thời Dịch kia có bạn gái khi nào vậy? Sao tôi không biết gì hết?] Bạn tốt 6 [Đôi mắt thanh tú, môi đỏ răng trắng còn có tai thỏ, nhìn giống chàng trai mười mấy tuổi.] Bạn tốt 3 [Phần mềm chụp ảnh gì vậy? Sau này tôi cũng phải chụp thế này.] Bạn tốt 4 [Khương Ngã, mau chia sẻ phần mềm chụp ảnh này đi, để cho chúng tôi có thể bắt kịp mấy người trẻ tuổi.] Bạn tốt 7 [Đúng vậy đúng vậy, đồ tốt phải chia sẻ! Gần đây nếp nhăn trên mặt tôi lại tăng thêm rồi, dùng cái này chụp ảnh khẳng định trẻ ra mười mấy tuổi trong nháy mắt!] Bạn tốt 8 [Ha ha ha ha ha ha đây được gọi là lừa tình!] Khương Ngã nhìn tin nhắn trong nhóm, nụ cười trên mặt càng sâu thêm, Thời Hoành Thâm tựa vào đầu giường đọc sách, thấy bà cười không còn hình tượng gì, nói "Nếu Thời Dịch biết chắc chắn sẽ nổi giận với bà." Khương Ngã khoát khoát tay "Không không không, là cô nhóc kia gửi cho tôi, theo như tính tình của Thời Dịch nhất định sẽ tính sổ với cô nhóc kia." Thời Hoành Thâm có chút im lặng "Bà bao nhiêu tuổi rồi, quá ngây thơ." "Tôi chỉ đang giúp hai đứa nó tăng thêm tình cảm thôi." Khương Ngã gửi hình đi ngay lúc đó cũng không có ai truyền ra ngoài, song người trong cuộc cũng không biết chuyện này, cho đến khi mấy ngày sau khi về nước, Thời Dịch nói chuyện điện thoại với Thẩm Ngạn trong phòng làm việc, Thẩm Ngạn trong lúc vô tình trêu chọc anh đã lỡ miệng nói ra thì anh mới biết chuyện này. Thời Dịch cúp điện thoại của Thẩm Ngạn, cô nhóc chết tiệt, càng ngày càng không xem ai ra gì, đúng là thiếu đòn mà, anh gửi cho cô một tin nhắn [Không phải đã nói em không được gửi hình đi à, thiếu đòn rồi đúng không?] Đinh Nhàn đang đi dạo phố với Giang Ti Kỳ, chờ hai người đi dạo mỏi chân thì tìm một quán cà phê vào ngồi nghỉ ngơi, lúc này cô mới thấy tin nhắn của anh, cảm thấy thật vô tội [Em không có gửi, em chỉ gửi cho bác gái thôi.] Thời Dịch thấy trời đã tối, sau khi kết thúc ca phẫu thuật cuối cùng của ngày hôm nay, anh lấy điện thoại ra mở máy thì thấy được tin nhắn của cô, không khỏi cười một tiếng, soạn tin gửi lại [Về nhà em cứ chờ đó.] Đã một ngày không gặp, anh thật sự rất nhớ cô, anh vừa đi ra khỏi bệnh viện vừa gọi điện, kết quả lọt vào tai là giọng nói lạnh như băng máy móc của nữ phát ra "Thật xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy..." Thời Dịch theo bản năng nhíu mày một cái, điện thoại luôn ở cạnh cô nhóc kia, chưa bao giờ gặp phải tình huống tắt máy thế này, bây giờ là buổi tối nên anh không tránh được lo lắng, anh đang chuẩn bị gọi lại lần nữa nhưng bất ngờ nhận được điện thoại của Lục Trác. "Thời Dịch, Đinh Nhàn đi trên đường bị người ta cướp đồ, người không có chuyện gì cả, bây giờ đang ở chỗ của tôi lấy lời khai, cậu đến đón cô nhóc đi." ... Đang là tết âm lịch nên không dễ bắt xe, sau khi tạm biệt với Giang Ti Kỳ, Đinh Nhàn đứng ven đường đợi một lúc lâu nhưng không bắt được chiếc xe nào, cô dứt khoát đi bộ, bất tri bất giác đi vào một con đường không có đèn đường. Ven đường là một hàng thân cây nằm ngổn ngang, chắc là mấy ngày trước bị gió thổi ngã, Đinh Nhàn đi vòng qua mấy cái cây để đi về phía trước, đột nhiên ngay lúc này cô cảm thấy có bóng người đung đưa phía sau, sau đó thì thấy một bóng người trên mặt đất, trong lòng cô hoảng sợ, không dám quay đầu nhìn nhanh chân chạy về phía trước, kết quả chạy chưa được mấy bước đã bị một bàn tay kéo lại, Đinh Nhàn lảo đảo ngã ngồi xuống đất, còn chưa phục hồi tinh thần đã nghe thấy một người đàn ông mập mạp nói "Con quỷ nhỏ, còn rất lanh lợi." Một người đàn ông khác chà xát hai bàn tay bẩn thỉu lại, đi về phía cô "Quả nhiên là món hàng tốt, gương mặt xinh đẹp này, nhìn còn rất trẻ tuổi, lần này phải để cho ông đây thoải mái vài trận! ha ha ha!!" Mấy người đồng bọn phía sau cũng cười thô bỉ theo, Đinh Nhàn chăm chú nhìn bọn họ, một bên dè dặt lui về phía sau, tính toán xem nên chạy như thế nào, mắt thấy bọn chúng đi càng ngày càng gần đến cô, cô chỉ cảm thấy da đầu tê dại, âm thầm nắm chặt túi xách trong tay. "Cô bé, nghe lời đến đây nào, bồi gia, gia nhất định sẽ không bạc đãi em!" Đinh Nhàn cảm thấy buồn nôn, liên tục lui về phía sau, một người đàn ông trong đám đó thay đổi sắc mặt, nói với hai người bên cạnh "Mày, vòng ra phía sau, mày qua bên kia, đừng để cho nó chạy thoát!" Bọn chúng vừa tới gần, Đinh Nhàn liền cầm túi xách trong tay đập về phía chúng, người đó chưa chuẩn bị gì, bị đau đến nỗi ôm đầu gào khóc, một tên khác lập tức nắm lấy tóc Đinh Nhàn, "Con nhỏ chết tiệt, đừng giỡn mặt!" Nước mắt Đinh Nhàn chảy ra, còn chưa hoàn hồn đã bị người đàn ông níu cánh tay trói lại, cô cảm thấy nghẹt thở, chợt cô đánh vào gáy người đàn ông, đối phương bị đánh trở tay không kịp, lui về sau hai bước, che đầu gào to "Con nhỏ đáng chết! Mày con mẹ nó không muốn sống nữa hả!" Một người khác giơ tay lên cho cô một cái tát, Đinh Nhàn bị đánh đến choáng váng mặt mày, dường như giây kế tiếp có thể ngất đi, lúc này một luồng ánh sáng chói mắt chiếu đến, cô không biết lấy sức lực từ đâu cúi đầu cắn cánh tay người nọ khiến tên đó bị đau mà buông tay, cô vội vàng lớn tiếng kêu cứu, liều mạng gây chú ý. Mấy người đàn ông ý thức được có người, không dám trì hoãn, tăng nhanh tốc độ trong tay, một người trong đám đó đưa tay ra bịt miệng cô lại, mắt thấy mình sắp bị mang lên xe, đột nhiên tiếng phanh xe chói tai vang lên, rồi lập tức có một người đàn ông mặc cảnh phục nhanh chóng bước xuống xe.... Sách mới Ebook Truyện Ngôn tình Cô gái nhỏ của giáo sư Thời Đinh Nhàn không thể nào tưởng tượng được một người thuộc phái cấm dục giống như Thời Dịch thì khi yêu vào sẽ như thế nào. Cho đến một ngày, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục chỉ là vẻ bề ngoài, mặt người dạ thú vào mỗi tối mới là chân thật. Nhiều năm sau, Thời Dịch đè cô lên cánh cửa, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa "Gọi anh trai." Mắt cô đầy ánh nước lấp lánh, cất lên tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mại như bông "Anh Thời Dịch.", nghe được lời này lòng anh cũng muốn tan chảy theo. Tham khảo thêm Cô Gái Với Niềm Tin Vợ ChồngTham khảo thêm Cô gái yêu tiềnTham khảo thêm Cô Giáo MaiTham khảo thêm Cô Giáo ThảoTham khảo thêm Cô Giáo Thuỷ CLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Gợi ý cho bạn

co gai nho cua giao su thoi