chồng em phải là tôi
Chẳng lẽ chồng không hiểu, chúng ta là một gia đình, cần phải quan tâm đến nhau chứ không phải chỉ đưa tiền cho vợ chi tiêu là đủ. Em lấy chồng là để có người cùng em chia sẻ cuộc sống, cùng em chăm sóc con cái, vun vén cho gia đình nhỏ của mình chứ không phải lấy
Trữ quân (chữ Hán: 儲君), hay còn được gọi là Tự quân (嗣君), Trữ nhị (儲貳), Trữ vị (儲位), Trữ tự (储嗣) hoặc Quốc bổn (國本), là cách gọi trung lập tước vị dành cho người đã được chính thức chọn lựa để sau này nối ngôi Hoàng đế hay Quốc vương của khối Đông Á.
Chúng nó đâu phải là chồng của em. Em đâu có phải sống với chúng nó.”. “Nhưng em làm chung với họ,” vợ hắn nói. “Đúng vậy,” hắn trả lời. “Nhưng chúng nó đâu phải là chồng của em.”. Mỗi sáng hắn theo cô vào nhà tắm và chờ cô bước lên bàn cân. Hắn quỳ
App Vay Tiền Nhanh. Chồng đồng tính Phát hiện chồng đồng tính tôi đau đớn vô cùng. Tháng đầu vợ chồng em cũng quan hệ tình dục bình thường, nhưng chồng em không bao giờ hôn vợ, chỉ ham muốn là làm xong lăn ra ngủ. Dạo này em nghi ngờ giới tính chồng em, em kiểm tra điện thoại thì thấy zalo chồng em nói chuyện với người cùng giới với mình những vấn đề tế nhị, chụp ảnh ngực hay chỗ kín gửi qua. Dịch vụ tham vấn tâm lý trực tiếp tại Văn phòng Những dấu hiệu nhận biết đồng tính nam Tôi là les, tôi có nên tỏ tình với người con gái mình thích Lời tâm sự Có chồng được gần 2 tháng. Tháng đầu vợ chồng em cũng quan hệ tình dục bình thường, nhưng chồng em không bao giờ hôn vợ, chỉ ham muốn là làm xong lăn ra ngủ. Dạo này em nghi ngờ giới tính chồng em, em kiểm tra điện thoại thì thấy zalo chồng em nói chuyện với người cùng giới với mình những vấn đề tế nhị, chụp ảnh ngực hay chỗ kín gửi qua. Đến tháng thứ 2 sau khi em có kinh nguyệt xong thì tụi em có quan hệ nhưng không được vì chồng em cương cứng lên chút lại mềm xuống nên không quan hệ gì cả. Qua 3, 4 ngày liền chồng em cũng không làm gì với em, cũng không có ham muốn gì hết, lên giường là nằm ngủ. Như vậy chồng em có bị bệnh đồng tính hay không bác sĩ. Em rất bối rối rất mong nhận được sự phản hồi sớm từ bác sĩ. Chuyên gia tư vấn tâm lý Bạn thân mến! Cảm ơn bạn đã tin tưởng gửi tâm sự về chuyên mục tư vấn tâm lý – tình yêu – hôn nhân gia đình của Tư Vấn An Nam, băn khoăn của bạn chuyên gia tâm lý chia sẻ với bạn như sau Dường như bạn đang cảm thấy rất hoang mang, lo lắng về chồng sau những tin nhắn zalo và biểu hiện của anh. Việc anh nói các vấn đề tế nhị với người cùng giới và không có hứng thú với vợ khiến bạn nghi ngờ về giới tính của anh ấy. Mới cưới nhau được 2 tháng mà bạn đã thấy những biểu hiện lạ như vậy chắc cũng khó xử, không dám tin ngay được. Một ai ở vị trí của bạn cũng sẽ có những cảm xúc giống bạn. HOTLINE tư vấn Tâm lý – Tình yêu – Hôn nhân gia đình trực tuyến 24/7 0904030189 Không biết hai bạn yêu nhau được bao lâu thì đi đến hôn nhân? Trong quá trình làm quen, yêu nhau như vậy thì bạn có thấy sự khác lạ hoặc có ai nói gì về giới tính của anh ấy hay không? Có rất nhiều trường hợp đồng tính nam vì gia đình, muốn có con, sợ xã hội phê phán,… mà nhắm mắt lấy vợ nhưng họ vẫn giữ quan hệ với “bạn trai” của mình. Hơn nữa, có người đồng tính nhưng nhìn họ vẫn rất nam tính nên mình khó mà nhận biết được. Tôi cũng xin chia sẻ với bạn rằng đồng tính không phải là “bệnh” mà chỉ là thiên hướng tình dục mà những tình cảm, tình yêu và sự hấp dẫn tình dục một cách chủ yếu hoặc duy nhất với người cùng giới tính với mình. Cũng như bạn là người dị tính thì bạn sẽ có tình cảm, cảm xúc với nam giới còn người đồng tính thì có tình cảm, cảm xúc với người cùng giới. Họ hoàn toàn bình thường về mặt cơ thể, tâm lý và phát triển như mọi người khác. Với những chia sẻ của bạn thì tôi chưa thể nói chắc được rằng anh ấy có phải người đồng tính hay không. Bạn có thể chụp lại những tin nhắn zalo của chồng bạn để làm bằng chứng rồi tìm hiểu về thông tin, dòng thời gian của người kia để xem anh ta có những hoạt động gì có liên quan đến cộng đồng LGBT hay không. Nếu anh ta cũng có một số biểu hiện như vậy thì bạn mới dựa vào đó để hỏi chuyện chồng được. Bạn có thể chia sẻ với anh ấy về việc bạn cảm thấy thế nào khi dạo gần đây anh không có hứng thú với mình, hỏi có vấn đề gì xảy ra với anh không và người đàn ông nhắn tin zalo với anh là ai. Bạn hãy dẫn dắt thật nhẹ nhàng và thể hiện sự lắng nghe, tôn trọng anh. Còn nếu anh chối thì bạn hãy đưa bằng chứng ra để anh giải thích. Cái gì cũng có nguyên nhân của nó nên nếu bạn biết được những khó khăn, vấn đề thực sự thì dù kết quả thế nào bạn cũng sẽ dễ dàng chấp nhận. Nếu chính xác anh ấy là người đồng tính thì hai bạn hãy ngồi lại với nhau và thống nhất cách giải quyết. Vì hai người mới cưới, chưa có con nên việc dừng lại cuộc hôn nhân này cũng dễ dàng hơn. Bạn còn trẻ, hoàn toàn có thể tìm một người thực sự phù hợp với mình nên hãy nghĩ đến hạnh phúc, tương lai sau này để quyết định. Nếu được, bạn cũng hãy cố gắng chia sẻ, giúp đỡ anh ấy trong việc sống thật với con người mình. Thân chào bạn! Bài viết liên quan Dịch vụ tư vấn nhanh qua E-mail có tính phí Ngộ nhận con là người đồng tính
Tâm sự Thứ năm, 2/3/2023, 1100 GMT+7 Tôi 39 tuổi, kết hôn 12 năm, vợ chồng quyết định không sinh con; đang băn khoăn về việc chu cấp cho mẹ và vợ chồng em trai. Vợ chồng tôi có một tiệm bán đồ ăn sáng, thu nhập tháng khoảng 100 triệu đồng. Tôi là người nấu, chồng phụ tính tiền. Gia đình bên chồng khá giả, không cần chu cấp, tôi vẫn kêu chồng mỗi tháng gửi mẹ chồng ba triệu đồng. Sinh nhật ba mẹ chồng, chúng tôi mời các anh chị em và cháu đi nhà hàng ăn, mừng tuổi năm triệu đồng. Tôi gửi cho mẹ đẻ 20 triệu đồng, mẹ đang ở nhà thuê với vợ chồng em trai tôi. Em trai tôi 32 tuổi, em dâu 23 chồng em trai tôi có cậu con trai hai tuổi. Em dâu không đi làm, ở nhà chăm con vì mẹ không chịu gửi cháu cho người ta giữ. Mẹ nói đợi cháu ba tuổi mới cho đi trẻ rồi con dâu hãy đi làm. Trước đây, em trai đi làm một tháng tám triệu đồng. Em từng nghiện ma túy, đi cai về gặp em dâu và cưới sau một tháng quen nhau. Mẹ kêu tôi cho tiền em cưới vợ. Tôi phản đối vì muốn em có công ăn việc làm trước rồi hai đứa tìm hiểu nhau đã. Tôi hứa một năm sau sẽ cho tiền cưới. Mẹ không chịu, vẫn mượn tiền cho em tổ chức đám cưới, sau đó bắt tôi cho 50 triệu đồng để trả nợ. Tôi cũng làm theo. Cuối cùng tôi biết được vì em dâu có thai nên cưới gấp như dâu lúc chưa cưới cũng đi làm, cưới xong tính đến giờ chắc em đi làm được một năm. Em trai tôi cũng không khá hơn. Em dâu nói thấy tôi cho tiền mẹ nên tủi thân vì không cho mẹ ruột được. Lúc em chưa cưới, đi làm lương chín triệu đồng, cho mẹ ruột tám triệu đòng. Mẹ tôi nói khi cưới xong em dâu đi làm cũng không lo cho gia đình nhỏ mà chỉ em trai tôi đi làm nuôi con. Còn em dâu làm được bao nhiêu đều cho mẹ ruột hết. Lúc đầu tôi nghi ngờ mẹ nói dối, đến khi nói chuyện với em mới biết đó là sự khuyên nhủ em, nói đây chỉ tạm thời, mẹ cũng còn trẻ nên em tích lũy để kinh tế khá hơn, sau này mẹ có ốm đau em còn phải lo nữa. Từ lúc vợ chồng em cưới đến giờ, tôi chưa từng cho tiền gia đình nhỏ của em, cũng không gửi tiền cho cháu. Tôi không muốn các em ỷ lại vào mình. Trước kia tôi lo cho em trai lắm, cũng lo cho gia đình mình khi chưa lấy chồng. Em trai từ nhỏ tới lớn chưa từng đi làm phụ gia đình được đồng dâu là người khôn khéo, nói chuyện có vẻ rất biết suy nghĩ. Tôi biết 20 triệu đồng mình mẹ không xài hết nhưng vẫn gửi vì biết mẹ còn lo cho gia đình em trai. Em dâu nói chồng em không biết lo, đi làm thì than cực khổ, từ lúc cưới tới giờ đi làm hơn một năm mà đổi ba chỗ, giờ muốn đổi chỗ làm nhưng chỗ mới chưa biết có nhận người không. Em trách mẹ tôi quá thương con trai. Em còn nói nếu không có mẹ thì khắc chồng em sẽ biết lo. Em còn cho rằng mẹ tôi cưng chiều cháu quá khiến nó nghịch, khó dạy. Em dâu nói muốn đi làm mà mẹ không cho. Tôi nói mẹ để em dâu đi làm, cháu gửi người ta giữ, mẹ không chịu. Lúc trước mẹ giữ cháu nhưng giờ cũng than mệt, không giữ không cho tiền gia đình em trai vì đã gửi cho mẹ tiền như vậy, mẹ cũng lấy tiền đó lo cho gia đình em luôn rồi. Tôi biết nhiêu đó đủ tiền sống qua ngày nhưng không thể sống khỏe với ba người lớn và một trẻ nhỏ. Nếu tôi cho thêm để mẹ khỏe thì chắc em trai không nghĩ đến việc đi làm. Tôi không biết em dâu có trách gì không, có nghĩ tôi ích kỷ, có tiền mà không cho cháu đồng nào sự trong lòng tôi nghĩ, nếu gia đình em trai mà có ai bệnh, không có tiền chữa trị, tôi sẽ cho. Cháu tôi sau này đi học đến đại học mà không ai lo được, tôi cũng lo. Chỉ là giờ tôi muốn vợ chồng em phải tự làm để nuôi thân, không thể sống mà không chịu đi làm như vậy. Theo mọi người, tôi có ích kỷ với gia đình em trai không?Minh NguyệtĐộc giả gọi vào số 024 7300 8899 máy lẻ 4529 trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc
Tâm sự Thứ ba, 30/5/2023, 1300 GMT+7 Cuộc đời này, điều may mắn nhất của tôi là được gặp em, yêu em, và cưới em làm vợ. Hôm qua lướt điện thoại, vô tình đọc được bài "Chặng đường 10 năm hạnh phúc của vợ chồng tôi", có lẽ tôi là nhân vật người chồng. Em đã chia sẻ hạnh phúc của mình dưới góc độ của một người vợ, vậy tôi cũng xin chia sẻ cảm giác hạnh phúc của một người chồng - là 34 tuổi, em 32 tuổi, quen nhau từ thời sinh viên, là yêu xa, đều là mối tình đầu của nhau. Thời sinh viên, tôi phải chật vật lắm mới có thể tốt nghiệp đại học, vì gia đình không đủ điều kiện. Tôi cũng đi làm thêm nhưng không đủ. Em đi học và làm thêm, ngỏ ý muốn giúp tôi. Bản lĩnh của một người đàn ông không cho phép, nhưng em kiên nhẫn giải thích cho tôi hiểu sự giúp đỡ đó không phải là thương hại, và em giúp tôi trong những năm cuối đại học thời gian tôi tập trung làm đồ án tốt nghiệp. Tôi ra trường, chưa xin được việc làm, đi phụ hồ, kiếm tiền gửi lại cho em một ít, em không nhận, tôi vẫn chuyển vào tài khoản của em, nói em thích mua gì thì mua, yêu xa đã thiệt thòi cho em. Rồi em ra trường, có cơ hội việc làm ở Đà Nẵng nhưng quyết định vào Sài Gòn cùng tôi yêu xa ba năm, yêu gần bốn năm, cưới nhau được sáu năm rồi. Em sinh cho tôi hai cô công chúa nhỏ, đã hy sinh rất nhiều trong khoảng thời gian khó khăn đó. Tôi ra ngoài kiếm tiền vất vả bao nhiêu, em ở nhà chăm con, quán xuyến nhà cửa cũng vất vả không kém. Giữa chúng tôi là sự thấu hiểu, là tình yêu, tình nghĩa, tình vợ chồng. Chúng tôi chia sẻ với nhau những điều nhỏ nhặt nhất và luôn để những cảm xúc tiêu cực ở ngoài cánh cửa. Ngày chưa cưới, tôi rất chủ quan về vấn đề sức khỏe. Nhưng có em rồi, tôi luôn tập thể dục, sống lành mạnh để được sống cùng em, để có thể quan tâm, che chở cho em. Em là kiểu người có thể làm được mọi việc nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác phải giúp đỡ em, che chở, bảo vệ em. Em luôn có ý thức về sức khỏe, vóc dáng, chăm sóc bản thân. Ngoại hình em ưa nhìn, da trắng, người dong dỏng cao, nhỏ con vừa đủ một vòng tay của chuyện vợ chồng của chúng tôi, đó là điều tuyệt vời nhất. Dù đã bên nhau 13 năm, có với nhau hai con nhưng em luôn khiến tôi có cảm giác ham muốn và thăng hoa mỗi khi bên em. Khi gần nhau, em có thể là một con sói mãnh liệt tràn đầy sức sống, cũng có thể là chú thỏ con nũng nịu với tôi. Em làm cho tôi đắm chìm, luôn muốn được âu yếm, gần gũi em. Chỉ cần đi công tác xa em một ngày, tôi đã nhớ em cồn cào, muốn về trong vòng tay em rồi. Cả cuộc đời này, điều may mắn nhất của tôi là được gặp em, được yêu em, được cưới em làm vợ, được cùng em sinh con, cùng em sống chung dưới một mái nhà và dạy dỗ con nên người. Tôi yêu em và muốn cùng em bình dị sống đến già. Xin trích lại những câu hát tôi hát tặng em trong ngày cưới, thay cho lời cuối "... Như anh được sống giây phút đầu tiên, có em tận đến những giây cuối cùng, suốt cuộc đời anh không quên chân tình, dành hết cho em".Vợ à, anh yêu em, trân trọng em, cảm ơn em vì tất NguyênĐộc giả gọi vào số 024 7300 8899 máy lẻ 4529 trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc
chồng em phải là tôi